Tháng 3 thức giấc, Mộc miên thắp lửa rực trời Xứ Nghệ, cái thứ ánh sáng đỏ rực ấy cuốn hút đến lạ thường, làm bầu trời xanh như bừng tỉnh bên dòng Lam xanh biếc.

Tôi vẫn thường luyến nhớ những ngày tháng Ba không mùa đó. Cả những buổi trời quang nắng hay những ngày mưa bụi dầm dề, ngồi bên một quán nhỏ ven đê, chỉ ngong ngóng nhìn ra phía bờ sông rực màu hoa gạo. Hồi nhỏ không hiểu được vì sao cây gạo chỉ được trồng ở đầu làng hay cuối làng, lớn lên, đi xa, về làng trong mùa tháng Ba mới ngỡ ngàng nhận ra một ý nghĩa sâu sắc và thiết tha đến thế: Cây gạo, cây chứng nhân, cây chỉ đường đưa lối để con người ta còn nhớ chốn trở về.

Những nhành mộc miêncuốn hút ánh nhìn của bất cứ ai từng qua nơi đây.

Làng tôi bên sông có một cây gạo, không biết đã có tự bao đời, cành lá xù xì, u cục nổi gò, nổi đống trông u linh, kì quái và mê hoặc. Nó là nơi bao câu chuyện ấu thơ từ đó hình thành. Lũ trẻ con mỗi mùa hoa gạo lại chỉ tập trung ở  bãi cỏ rộng ngay dưới gốc nhặt hoa gạo rụng chơi đồ hàng mải mê không biết chán.

Tôi, đứa trẻ ở phố về quê lúc ấy, chỉ biết ngại ngùng đón từ tay bạn những bông hoa lớn bằng bàn tay, cánh cứng nhị vàng xoay tròn như chóng chóng mỗi khi rơi xuống đất mà thích thú bồi hồi.

Sau này chưa lần nào về quê tôi gặp lại mùa hoa gạo nở. Cứ thấy luyến tiếc, nhớ nhung. Cảm giác đó hiện rõ trong tôi khi trên truyền ngược thượng nguồn sông Lam trong một ngày cuối xuân đầy nắng. Hai bên bờ sông, giữa những cánh rừng xanh tràn sức sống của ngô khoai biêng biếc, của đất váng mỡ màu là một vùng trời rực màu hoa gạo.

 

 

default

default

 

 

 

 

 

 

 

 

1 BÌNH LUẬN

Gửi phản hồi